Tìm lại chính mình

Lúc mới bắt đầu mong muốn tạo ra một nơi như Nhẹ bây giờ, chúng mình đã lục tìm rất nhiều sách vở, hỏi rất nhiều người về giá trị lõi mà chúng mình sẽ xây dựng, như một điểm tựa về niềm tin rằng những thứ giá trị lõi mà mình xây dựng sẽ phải cụ thể chứ không mơ hồ, như một ngọn đuốc soi rõ con đường đi của chúng mình. Rồi từ đông sang tây, từ cổ điển đến hiện đại, cái gì cũng thật hay nhưng thật khó để cảm nhận vì đơn giản, nó không phải từ chính bên trong mình.

Và rồi chúng mình tìm hiểu về Kinh Bắc, càng tìm hiểu chúng mình càng bất ngờ vì nó giống như đang mô tả chính bản thân chúng mình vậy.

Nếu như người Tràng An tự hào về sự thanh lịch thì có lẽ người niềm tự hào lớn nhất của người Kinh Bắc đó là sự lạc quan đến đáng kinh ngạc trước mọi hoàn cảnh. Nụ cười của người Kinh Bắc là một biểu tượng bất diệt qua hàng nghìn năm lịch sử, mà thơ văn cũng phải thốt lên thật tự nhiên:

“Đừng thấy tôi lắm bạn mà ngờ
Tuy rằng tôi lắm bạn những vẫn chờ là chờ người ngoan…”

Và rồi chúng mình hoan hỉ, hạnh phúc và bất ngờ, thứ giá trị lõi bấy lâu chúng mình kiếm tìm lại nằm ngay trước mặt, rõ ràng, và còn được nuôi dưỡng qua từng tháng năm lịch sử.

Điều đó thôi thúc chúng mình chọn “Lạc quan, tinh tế, dịu dàng” lấy nụ cười làm biểu tượng và rồi cái tên Nhẹ ra đời, nơi chúng mình sẽ luôn gìn giữ, phát triển, hình thức hóa trong hơi thở của thời đại những gì tinh hoa nhất của người Kinh Bắc.